Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

5 điều lưu ý về phong thủy khi bố trí văn phòng

5 điều lưu ý về phong thủy khi bố trí văn phòng
- Bố trí không gian làm việc hợp lý có thể giúp tăng khả năng tập trung, tinh thần và trí tuệ của mỗi nhân viên, từ đó tăng khả năng thành công của cả tập thể.


Theo các chuyên gia phong thủy Trung Quốc, có một số điều nên lưu ý khi sắp xếp không gian văn phòng.

1. Diện tích văn phòng cần vừa phải. Văn phòng quá lớn trong khi nhân viên ít thì nhân khí không vượng, cả hiệu suất làm việc và thái độ làm việc của con người đều bị ảnh hưởng.Bàn làm việc nên được đặt khác nhau tùy theo cấp bậc. Bàn cũng nên có kích thước vừa phải, to quá thì khí tán, nhỏ quá thì không tụ khí. Bàn có hình dáng vuông vắn là thích hợp.

2. Bàn làm việc phải đặt ở những chỗ là phương vị cát khí, phương vị cát tường, có thể khiến trạng thái tinh thần và trí tuệ của con người thăng hoa.
- Phía trước bàn phải thông thoáng, sáng sủa, không gian không bị thu hẹp bất ngờ. Không nên kê bàn áp sát hoặc quay mặt vào tường. Dù là văn phòng dùng chung cho cả lãnh đạo và nhân viên, hay là văn phòng dùng riêng biệt, bao giờ cũng phải thông thoáng sáng sủa thì con người mới mở rộng được tầm mắt, ngồi làm việc lâu sẽ không có cảm giác tức thở.

3. Bàn làm việc nên đặt chắc chắn hướng ra khoảng không, đằng sau không nên hữu động, không nên tựa lưng vào cửa sổ, hoặc nơi có nước, có gương.

Vì tiết kiệm diện tích, nhiều cơ quan bất chấp yếu tố phong thủy, dồn rất nhiều người vào trong một văn phòng nhỏ hẹp. Có những nhân viên lưng phải tựa vào cửa sổ (lưng hư không, không có chỗ tựa, không chắc chắn, vững vàng), còn mặt thì phải đối diện với người khác. Tất cả những kiểu đó đều là đại kị về mặt phong thủy. Trong làm việc thực tế, khi ngồi ở những vị trí như vậy, mọi người thường có chung cảm giác là khó chịu, thiếu tự tin.

4. Bàn làm việc không nên đối thẳng với cửa ra vào. Đối thẳng với cửa ra vào thì e rằng dễ có chuyện thị phi.

5. Kị xà to chèn nóc. Xét về mặt phong thủy, đặt văn phòng ở những nơi như vậy thường dẫn đến nhiều rắc rối trong việc làm ăn của cơ quan, doanh nghiệp.

Sưu Tầm

Hóa giải ảnh hưởng tiêu cực của hướng nhà

Tôi sinh năm 1991. Tôi có tìm hiểu thì được biết, tuổi của tôi rất hợp hướng nhà phía Đông (Sinh khí), Đông Nam (Thiên Y), Nam (Phục vị), Bắc (Diên Niên) và không hợp hướng Tây (Ngũ Quỷ), Tây Bắc (Tuyệt Mệnh), Tây Nam (Lục Sát), Đông Bắc (Họa Hại). Tôi vừa chọn được một ngôi nhà có hướng Tây và không thể đổi lại hướng nhà khác. Tôi ở cùng một người sinh năm 1987, hợp hướng Tây.

Hỏi: Vậy có cách nào để hóa giải bớt ảnh hưởng tiêu cực do hướng nhà mang lại cho tôi mà không làm ảnh hưởng tới người bạn của tôi?
Nguyễn Phương Hải (Thái Bình)

Trả lời:

Theo chuyên gia phong thủy Phạm Cương, Công ty Cổ phần Nhà Xuân, theo những thông tin cung cấp thì bạn là nam giới sinh năm 1991. Theo Bát trạch là phi cung Ly hợp với các hướng của người Đông tứ mệnh. Ngược lại bạn của bạn là nữ, sinh năm 1987 phi cung Khôn nên hợp với các hướng của người Tây tứ mệnh.


Trong phong thủy, cách tính hướng nhà sẽ phụ thuộc vào người mang tính dương nhất trong nhà theo nguyên tắc "âm thuận tòng dương" và "dương trước, âm sau". Vì vậy, trong trường hợp này có thể đưa ra hai giả thuyết.

Nếu người ở cùng là chị gái của bạn thì phong thủy trong nhà sẽ theo tuổi của người chị theo nguyên tắc "dương trước, âm sau" trong quan hệ huyết thống. Vì vậy mà nhà hướng Tây hiện nay đang hợp nên không phải lo lắng gì về hướng nhà.

Nếu người ở cùng là người yêu của bạn thì phong thủy trong nhà sẽ phải theo tuổi của bạn vì lúc này âm phải thuận tòng dương. Khi đó nhà hướng Tây (hướng Ngũ Quỷ) chưa hợp hướng. Tuy nhiên, nhà bạn lại có ba hướng khác hợp là Đông, Nam, Bắc. Vì vậy, có thể xoay bếp, giường ngủ, ban thờ về các hướng này sẽ góp phần hóa giải hướng nhà xấu theo nguyên tắc "đa cát thắng tiểu hung". 

Kiến thức

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

6 đặc điểm cần có của nhà lãnh đạo thành công

6 đặc điểm cần có của nhà lãnh đạo thành công
- Không phải ai sinh ra cũng đã mang trong mình khả năng lãnh đạo. Bạn có thể từng bước phát triển kỹ năng lãnh đạo khi xác định được các yếu tố của một nhà lãnh đạo xuất sắc.
- Để trở thành một nhà lãnh đạo thành công, hãy phân tích hình ảnh của một nhà lãnh đạo xuất sắc, nhìn nhận khách quan bản thân xem bạn đang thiếu những yếu tố, phẩm chất nào và lên kế hoạch cho việc thay đổi chúng.
- Bạn có thể có một nhà lãnh đạo trong tâm trí với những đặc điểm được gợi ý sau đây:
1. Sự nhiệt tình


- Chúng ta đồng ý rằng sự nhiệt tình khi làm một việc gì đó là một trong những đặc điểm hàng đầu. Không ai có thể tạo ra sự nhiệt tình ở những người khác cho một điều gì đó mà chính bản thân họ cũng không nhiệt tình. Nhiệt tình thực sự không phải là một kiểu hành vi liến thoắng, ồn ào, nhanh nhảu cố tình tạo ra, mà nó giống sự tĩnh lặng tự nhiên hơn. Nó được thể hiện bằng thái độ mà mọi người làm việc. Thái độ giải quyết công việc dường như nói với mọi người rằng: “Điều nay là quan trọng, nó cần được làm ngay. Và bạn có thể làm nó”.
- Trừ khi một người cảm thấy công việc họ đang làm có giá trị, họ sẽ không bao giờ nỗ lực làm tốt. Vì vậy, nếu một người có bất kỳ cảm xúc nào hoặc nghi ngờ gì về tầm quan trọng của công việc của họ và không thể thể hiện sự nhiệt tình về điều này, người đó đang có vấn đề. Dù họ có nhận ra hay không thì những người xung quanh cũng biết được cảm xúc, thái độ họ đang thể hiện.

2. Sự can đảm
- Nhà lãnh đạo thực sự có khả năng đảm nhận khi mọi thứ trở nên biến động. Nhà lãnh đạo phải can đảm để toàn bộ tổ chức giữ được tinh thần. Họ phải đối mặt với những vấn đề mới. Các thành viên sẽ không thể bình tĩnh nếu người đứng đầu cũng đứng ngồi không yên. Nhà lãnh đạo cần phải vững tin và đối mặt với thử thách, đưa ra những quyết định đôi khi táo bạo nhưng cần sáng suốt.
- Sự can đảm trong lãnh đạo đôi khi nghĩa là chấp nhận những phần không được mong đợi, tiếp cận với một ý tưởng mới – để hỗ trợ cho những điều mà bạn nghĩ là có giá trị. Nó có nghĩa là trung thành với những điều đã thuyết phục được bạn. Can đảm xóa bỏ những điều cũ, thử nghiệm những phương pháp mới để nâng cao năng suất công việc.

3. Tự tin
- Tự tin là đòi hỏi bắt buộc vàvô cùng quan trọng đối với một nhà lãnh đạo thành công. Tuy nhiên, quá trình ra quyết định về nhân lực, cách làm việc hoặc phản ứng, không phải lúc nào lãnh đạo cũng đúng hoàn toàn. Điều tốt nhất mà họ có thể làm là tạo ra một loại “phỏng đoán có giáo dục” dựa trên thực tế họ có thể ước định và sau đó dựa vào kinh nghiệm và kiến thức để phỏng theo chúng.
- Tuy nhiên, một nhà lãnh đạo có thể tự tin. Họ biết điều gì họ có thể tự làm và điều gì họ không thể. Họ sẵn sàng lắng nghe ý kiến của người khác, đánh giá họ và thừa nhận những người hướng dẫn thậm chí nếu các ý kiến này không phù hợp với suy nghĩ ban đầu của bạn.
- Nhà lãnh đạo tự tin không bao giờ thỏa mãn với những thành tích hiện tại, không dành thời gian vô ích cho những điều họ không thể có được. Hơn thế nữa, họ thiết lập và thừa nhận những mục tiêu hiện thời và thực tế.

4. Sự liêm chính
- Một nhà lãnh đạo luôn giữ lời hứa. Họ giữ lời hứa với nhân viên như giữ lời hứa với cấp trên. Họ giữ lời hứa với chính mình. Họ không bao giờ cam kết bừa bãi, mà luôn trong giới hạn thực tế và khả năng hiện tại của họ.
- Một phần của sự liêm chính là sự trung thành không nghi ngờ với tổ chức – cũng như với danh tiếng của nó. Họ cũng phải có lòng trung thành với sản phẩm, với tổ chức cũng như với ngành nghề của mình. Trung thành với nhân viên là điều đặc biệt quan trọng với bất kỳ nhà lãnh đạo nào. Họ không bao giờ cho phép mình hoặc những người khác trong nhóm nhạo báng hoặc hạ thấp những người khác trong ngành nghề vì ghen tị. Một phần của sự trung thành này là cảm giác về trách nhiệm cho lợi ích, sự tiến bộ và an toàn của công việc và với những người điều hành tổ chức một cách có đạo đức, với mọi người trong tổ chức, khách hàng và gia đình của họ nữa.

5. Yêu quý
- Một nhà lãnh đạo phải yêu quý thực sự, thông cảm và tôn trọng mọi nhân viên. Nhà lãnh đạo phải dành phần lớn thời gian trong ngày để liên hệ một cách trực tiếp với các cá nhân.
- Hãy cẩn thận – đừng đi quá giới hạn. Đây có thể là một tín hiệu nguy hiểm. Dù thích thú và thân thiện, các nhà lãnh đạo thực sự vẫn không bao giờ can thiệp vào cuộc sống cá nhân của những người mà họ lãnh đạo.

6. Hài hước
- Ai cũng yêu quý người hài hước. Vì vậy, khi thích hợp, hãy kể những câu chuyện hài, để thư giãn hơn và động viên mọi người nhiều hơn. Hài hước là yếu tố giúp bạn gần gũi, thân thiện hơn với nhân viên.
- Trên đây là 6 yếu tố cần có của một nhà lãnh đạo thành công! Không một ai hoàn hảo cả, mỗi người luôn cần tự đổi mới, tự nâng cao bản thân. Chúc bạn luôn giữ vững những tố chất cần có của một nhà thành đạo xuất sắc!

Sưu Tầm

3 từ phép thuật cho nhà lãnh đạo xuất chúng

Ba từ “phép thuật” của nhà lãnh đạo xuất chúng
- Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng biết “ba từ thiêng liêng” trong tình yêu là: “Anh yêu Em“. Trong nghệ thuật lãnh đạo cũng có “ba từ phép thuật”. Chỉ cần nói ra ba từ này, người lãnh đạo sẽ gây được cảm tình và lòng tin rất lớn từ các thành viên đội nhóm. Nhờ đó dễ dàng dẫn dắt, đưa cả nhóm cùng tiến về phía trước, đạt được mục tiêu chung. Đó chính là “TÔI ĐÃ SAI”
- Một câu đơn giản là “Tôi đã sai” nhưng lại là câu khó nhất đối với các lãnh đạo khi phát ngôn và là câu cần thiết nhất mà họ phải học.


Chúng ta hãy cùng tìm hiểu vai trò và khả năng “phép thuật” của ba từ “Tôi đã sai” qua các ví dụ thực tế dưới đây:
- Alan Greenspan đã gần như nói ra câu đó vào thời điểm nóng bỏng nhất của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, nhưng vẫn chưa nói. Khi ngài cựu chủ tịch của Cục dự trữ liên bang Mỹ, người được tôn sùng là cố vấn uy tín cho sự phát triển toàn cầu, đứng trước Quốc hội Mỹ mùa thu năm ngoái, và nói ông đã “ở trong tình trạng hoài nghi cực điểm” – chứ không nói là ông đã sai.
- Ông đã thừa nhận rằng: “Vâng, tôi đã nhìn ra một số thiếu sót. Tôi không biết được tầm quan trọng hay lâu dài của sự việc”. Và khi Thượng nghị sĩ Henry Waxman của bang California hỏi thẳng “Ông đã sai ư?”, Alan Greenspan đã lảng tránh bằng cách trả lời: “Một phần nào đó”.
- Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton thì khá hơn một chút. Trong Ngày thực phẩm thế giới do Liên Hợp Quốc khởi xướng, ông đã nói “tất cả chúng ta, không ngoại trừ tôi, đều khoác lác” vì đã thờ ơ sao nhãng việc trợ giúp những người nông dân trong các chiến lược phát triển. Tôi đã nghe thấy ông nói mình đã sai khi không can thiệp được để ngăn chặn thảm hoạ diệt chủng ở Rwanda. Nhưng ông lại không dám nói “Tôi đã làm vậy, và tôi đã sai” đối với vụ bê bối của chính bản thân ông.

Nếu một lãnh đạo không thể thừa nhận mình sai vào đúng thời điểm, họ sẽ không bao giờ có thể sửa sai, thay đổi phương hướng và khôi phục cơ hội thành công. Hậu quả càng tồi tệ, họ lại càng phủ nhận mạnh hơn. Do việc giấu giếm những thông tin xấu trước các cổ đông và chủ nợ, trong khi đó vẫn đưa ra những dự báo đầy lạc quan, không biết bao nhiêu CEO đã bị hạ bệ.
- Người từng giữ chức chủ tịch của tập đoàn Samsung trong 20 năm đã sụp đổ sau khi bị kết tội trốn thuế, nhưng đây không phải là lỗi đầu tiên của ông. Ông đã phải đối mặt với những vụ bê bối tham nhũng và bị buộc tội nhận hối lộ trong những năm 1990. Giá như ông ta nói “Tôi đã sai” và chọn một phiên tòa đúng nguyên tắc, thì có lẽ ông ta đã giữ được công việc và tài sản của mình.
- Một số người thấy thật khó khăn khi thừa một nhận sai lầm mà bản thân họ đã chôn sâu thậm chí cả khi họ có cơ hội sửa sai. Chúng ta đều biết đến sự ngạo mạn của những người đã ở trên đỉnh thành công. Những người có quyền lực bắt đầu tin rằng họ đứng trên các luật lệ, rằng những gì áp dụng cho người bình thường không thể áp dụng cho họ.
- Đó là sai lầm mà các quan chức mắc phải khi họ càng lên cao, dùng quyền lực để trấn áp sự phê bình. Họ không bao giờ phải nói “Tôi đã sai”, bởi vì mọi người đều có âm mưu giấu giếm những lỗi lầm của mình.

Nhưng may thay, có những lãnh đạo tốt hơn, những người không cho rằng bản thân họ không thể mắc sai lầm. Jim Kilts, cựu CEO của Gillette, đã miêu tả bản thân mình là “thường sai, không bao giờ chắc chắn”. Quyết định đồng ý rồi, nhưng ông cũng sẵn sàng bị lung lay bởi thông tin mới dẫn đến thay đổi phương hướng.
- Maurice Levy, CEO của Publicis Groupe, nói “Tôi đã sai” với bản thân ông, với ban giám đốc của ông, và sau đó là với công chúng. Publicis giờ đây là tập đoàn quảng cáo và truyền thông lớn thứ tư trên thế giới dù trong những năm 1990 nó chỉ là một mạng lưới truyền thông của châu Âu có trụ sở tại Pháp và đang tìm kiếm ảnh hưởng toàn cầu.
- Levy đã liên minh với True North ở Mỹ nhưng sau vài năm sự hợp tác này nảy sinh những mâu thuẫn gay gắt. Việc nói “Tôi đã sai” về quyết định liên minh này đã biến Levy từ một nạn nhân đau khổ trở thành người giành thế chủ động. Ông đã giành được nhiều thành công sau đó, trong đó có việc mua lại Saatchi & Saatchi, Leo Burnett, và Digitas.
- Dĩ nhiên, chúng ta không muốn các lãnh đạo phải nói “Tôi đã sai” một cách quá thường xuyên. Chúng ta trông đợi họ hành xử suy xét sao cho đúng đắn. Các nhà lãnh đạo tốt nhất biết giảm thiểu rủi ro và sai lầm bằng cách tập hợp quanh họ những người thông minh hơn họ, ít nhất trong một số lĩnh vực. Họ khuyến khích các cuộc đối thoại, đo lường các thông tin, lắng nghe để tranh luận, và đưa ra những quyết định mang tính hiểu biết nhiều hơn.

Sưu Tầm

12 tình huống giao tiếp hữu ích cho nhà lãnh đạo

Darlene Price, tác giả của cuốn sách Well Said! Presentations and Conversations That Get Results (tạm dịch: Kỹ năng giao tiếp hiệu quả), cho rằng lời nói đóng vai trò rất quan trọng trong giao tiếp. Nhà lãnh đạo sử dụng ngôn ngữ có sức thuyết phục cao sẽ tạo ra ảnh hưởng lên người khác nhằm đạt được một mục đích nào đó

1. “Điều đó không công bằng”.
Người ta thường nói câu này khi thấy một đồng nghiệp nào đó được tăng lương, được công nhận còn mình thì không. “Sẽ khó có một môi trường làm việc mà ở đó có được sự công bằng tuyệt đối”. Đây là một vấn đề nghiêm trọng nơi công sở nhưng nhân viên nên tránh nói câu này một cách trực tiếp. Thay vào đó, nên trình bày các thực tế, các trường hợp cụ thể và đưa ra những tranh luận thông minh cho đúng cấp lãnh đạo hay phòng ban có chức năng giúp mình cải thiện sự bất công.


2. “Đó không phải là vấn đề của tôi”, “Đó không phải là công việc của tôi”, hay “Tôi không được trả lương để làm việc đó”.
- “Khi người khác đưa ra cho bạn một yêu cầu, dù cho có bất tiện hay không thích hợp đến mấy thì cũng nên hiểu rằng yêu cầu đó thật sự quan trọng đối với họ. Nếu không thì họ đã không nhờ đến bạn. Một nhân viên có tinh thần hợp tác và có triển vọng bước vào vị trí lãnh đạo sẽ là người luôn quan tâm đến sự thành công của người khác”, Price khuyên. Thái độ bàng quan và chỉ chăm chăm vào công việc của mình chắc chắn sẽ làm hạn chế sự phát triển nghề nghiệp của nhân viên. Thay vì từ chối, Price gợi ý nhân viên có thể như sau: “Tôi sẽ sẵn sàng giúp anh việc này. Nhưng hiện tôi đang rất bận với các công việc A, B, C… Vậy không biết tôi có thể tạm ngưng công việc nào để thực hiện công việc mới này?”.

3. “Tôi nghĩ là…”. Thay cho câu này, nên nói “Tôi tin rằng…”, “Tôi biết…
- ”Để thể hiện tinh thần hợp tác và làm cho người nghe tin tưởng rằng bạn là một đối tác tốt và thật sự muốn cùng họ giải quyết các vấn đề.

4. “Không có vấn đề gì” (No problem).
- Khi ai đó cảm ơn bạn, thay vì nói câu này, nên nói rằng “Tôi rất vui đã làm điều đó cho anh” (You’re welcome). Cách nói thứ hai cho thấy bạn thật sự vui khi giúp đỡ người khác và được họ cảm ơn hoặc đánh giá cao. Cách nói đầu tiên làm cho người được giúp cảm giác rằng bạn có chút gì miễn cưỡng và không mấy vui vẻ khi được họ cảm ơn.

5. “Tôi sẽ cố gắng”.
- Khi ai đó nhờ bạn một việc và nhận được câu trả lời này, họ sẽ có cảm giác lo lắng, không chắc rằng chuyện mà họ nhờ sẽ được thực hiện hay hoàn tất. Thay vì vậy, hãy nói “Tôi sẽ làm điều đó”.

6. “Anh ta thật lười biếng”, “Công việc của tôi thật là tồi tệ”, hoặc “Tôi ghét công ty này”.
- “Đây là cách nói cản trở sự phát triển nghề nghiệp nhanh nhất. Nó thể hiện sự thiếu chín chắn và mang đầy khẩu khí gây chiến”, Price cảnh báo. Price khuyên nếu có một vấn đề nào đó thật sự cần phải than phiền thì nên trình bày một cách khéo léo, cân nhắc kỹ đến cảm giác của người khác và cần thể hiện tính khách quan.

7. “Trước nay chúng tôi luôn làm như vậy”.
- “Những nhà lãnh đạo hiệu quả nhất luôn đánh giá cao sự sáng tạo và khả năng giải quyết vấn đề của nhân viên”, Price nói. Nên tiếp thu những ý tưởng mới của sếp hoặc các đồng nghiệp khác bằng cách nói: “Đó là một ý tưởng thú vị. Chúng ta sẽ thực hiện nó như thế nào?”, hoặc “Đây là một phương pháp mới. Chúng ta hãy cùng thảo luận những ưu điểm, nhược điểm của nó nhé”.

Sưu Tầm

Bí quyết giao tiếp cho người nhút nhát

Là một người nhút nhát, chắc hẳn bạn sẽ gặp khó khăn khi giao tiếp với những người mới. Đó là cản trở lớn nhất cho thành công của bạn trong công việc lẫn cuộc sống hàng ngày. Làm thế nào để đẩy lùi tính nhút nhát không cần có đó? làm thế nào để xây dựng và mở rộng mạng lưới quan hệ? Các chuyên gia nghề nghiệp đã đưa ra một số bí quyết giao tiếp sau giúp người nhút nhát cởi mở hơn và sẵn sàng bổ sung thêm thành viên cho mạng lưới quan hệ của mình.

1. Luyện tập
Các trang mạng xã hội như Facebook, Twitter là điểm khởi đầu phù hợp để tìm kiếm những thành viên tiềm năng cho mạng lưới quan hệ. Nhưng đó không phải là tất cả. Hãy xác định một vài người bạn thực sự muốn tạo dựng mối quan hệ, họ là những người nổi tiếng trong lĩnh vực hay là bạn của đồng nghiệp của bạn. Sau đó, hãy viết email, để lại lời nhắn làm quen. Nếu có phản hồi, bạn nên liên lạc thường xuyên và dần dần hẹn gặp mặt trực tiếp.

2. Tiếp cận từng người một


- Trong một sự kiện, nhiều người tụ tập thành các nhóm có thể khiến một người hướng nội như bạn cảm thấy lạc lõng. Khi đó, bạn nên tìm cách tiếp cận từng người một. Hãy nói chuyện với họ, giới thiệu bản thân và đặt ra câu hỏi cho họ.
- Có thể bạn không phải là người nhút nhát duy nhất trong sự kiện xây dựng mạng lưới quan hệ. Biết đâu có một người nào đó cũng đang chờ đợi để có ai đó bắt chuyện với mình. Do vậy, bạn hãy mạnh dạn làm quen trước.

3. Làm tình nguyện viên cho sự kiện xây dựng mạng lưới quan hệ
- Trong các buổi gặp gỡ, những người khác có thể nghĩ một người nhút nhát như bạn là thiếu thân thiện, lạnh lùng. Vì vậy, bạn nên thể hiện một hình ảnh khác. Bạn có thể chủ động đề nghị làm tình nguyện cho các buổi hội thảo, sự kiện xây dựng mạng lưới quan hệ. Những việc như tiếp khách, lễ tân, hỗ trợ kỹ thuật… với vai trò như “ chủ nhà” sẽ giúp bạn tự tin và bạo dạn hơn.

4. Tạo sự kết nối với nhiều người

- Là người nhút nhát nên bạn không thích mọi người tập trung vào mình. Khi nói chuyện với một người nào đó, bạn có thể nói về một người nào đó mà cả 2 bên đều biết. Như vậy, cuộc nói chuyện cũng như mối quan hệ sẽ phát triển một cách tự nhiên hơn, thậm chí bạn còn mở rộng mối quan hệ với nhiều người khác.

5. Không nản lòng
- Tính cách hướng nội có thể khiến bạn mất nhiều thời gian để vượt qua sự ngại ngùng của bản thân và bắt chuyện với người khác. Đừng cảm thấy tuyệt vọng bởi xây dựng mạng lưới quan hệ không phải là một nhiệm vụ quá khó khăn. Hãy thư giãn và nghĩ tới những lợi ích của một mạng lưới quan hệ vững mạnh. Bạn sẽ có động lực để mạnh dạn và chủ động làm quen với những người mới.
Những bí quyết giao tiếp trên đây bạn sẽ thực hiện được chứ? Mọi thứ đều trở nên dễ dàng khi bạn quyết tâm và có niềm tin.

Sưu Tầm

Kỹ năng giao tiếp ứng xử

Trong cuộc sống, trong giao tiếp hàng ngày con người luôn phải ứng phó với biết bao t́nh huống, có lúc dễ dàng xử lư, có lúc thật phức tạp, khó xử. Xă hội càng văn minh th́ nhu cầu trong giao tiếp của con người càng cao. Ứng xử một cách thông minh, khôn khéo, tế nhị, kịp thời, có hiệu quả, đạt tới mức độ nghệ thuật, ngày nay c̣n được coi như bí quyết thành công trong cuộc đời, trong công việc.

I. Nguyên tắc ứng xử:
1. Hăy tiếp cận với con người ở góc độ không tốt, không xấu:
- Không có ai là người hoàn toàn xấu cả. Khi đánh giá con người cụ thể chúng ta thường bị những cách nh́n tĩnh tại, xơ cứng, bị định kiến che lấp, ít khi tách ra được dù chỉ là tương đối đầy đủ những ưu điểm, nhược điểm của họ và lại càng không xác định được giới hạn, hoàn cảnh, diễn biến có thể có của những ưu điểm và nhược điểm đó. Con người cũng dễ bị chi phối bởi qui luật cảm xúc “yêu nên tốt, ghét nên xấu”. Kết quả là dễ mắc sai lầm trong giao tiếp. Do vậy nguyên tắc đầu tiên trong nghệ thuật ứng xử là hăy tiếp cận với con người ở góc độ không tốt, không xấu.
- Ở nguyên tắc này, mỗi người có thể tự t́m cho ḿnh một cách ứng xử thành công, ta tạm chia thành các bước sau:
Bước 1: Hăy thừa nhận (chấp nhận).
Bước 2: Biết lắng nghe ư kiến, t́m ra chỗ mạnh, chỗ yếu của người. Thấy cái mạnh, lợi thế của ta (cái ta có mà người không có).
Bước 3: Tạo ra sự đồng cảm, gây niềm tin (hiểu biết lẫn nhau, gây sự tin tưởng).
Bước 4: T́m điểm chung, mỗi bên đều thấy được cái lợi, cái vui và cách cộng tác, tương lai của sự cộng tác đó.
Bước 5: Tạo dư luận ủng hộ, xây dựng mối quan hệ thân t́nh.

2. Lường mọi điều, tính đến mọi khả năng với nhiều phương án:
- Nếu trong mỗi con người đều có những giá trị dương (+) (những đức tín tốt, những mặt mạnh, những ưu điểm…) và có cả những giá trị âm (-) (những tính xấu, những mặt yếu, những khuyết điểm…) th́ với người này có thể tới 90 (+), có 10 (-) hoặc ở người khác có thể đạt 99 (+) chỉ có 1 (-). Vấn đề là ở chỗ cần phải biết nh́n ra “dấu cộng” trong cả khối “dấu trừ” và phát hiện kịp thời “dấu trừ” trong “vô khối dấu cộng” để có thể dự đoán được tác động có hại của mặt trái “dấu trừ” mà khởi thủy của nó chỉ là một chấm nhỏ rất mờ nhạt trong cả khối “dấu cộng”.
- Điều quan trọng hơn trong phép ứng xử là t́m ra những chất xúc tác để kích thích phản ứng đổi dấu tích cực xảy ra theo hướng 1 (+) trở thành n (+) và n (-) giảm xuống c̣n 1 (-).

3. Nắm bắt nghệ thuật theo nhu cầu:
Điều khó nhất trong giao tiếp ứng xử là đối tượng thờ ơ, không có nhu cầu. Bạn sẽ ứng xử như thế nào khi đối tượng không muốn nói chuyện, không muốn nghe bạn can ngăn, không muốn hợp tác với bạn v.v…?
- Hăy gợi trí ṭ ṃ hoặc cho họ thấy cái lợi, cái vui mà bạn đang có, c̣n người ấy đang thiếu, đang cần.
- Chỉ cho họ bằng cách nào đó, thấy tia hy vọng vào kết quả, gây thiện cảm, tạo sự tin tưởng.
- Giao trách nhiệm một cách công khai, tạo ra t́nh huống chỉ có tiến chứ không có lùi, ràng buộc bằng những sợi dây vô h́nh về quan hệ nào đó đă được h́nh thành.
- Gây niềm say mê, t́m được ý nghĩa trong cuộc sống, công việc đang tiến hành.
- Củng cố niềm tin, thuyết phục về một kết cục tốt đẹp.
- Phải tạo ra sự an toàn, biết cách chống đỡ dư luận, tạo dư luận mới ủng hộ.
- Tính đến nhiều phương án, chọn phương án hợp với ḿnh nhất, có thể tạo ra những vấp ngă nhỏ để luyện tập bản lĩnh, chủ động đề pḥng tính tự kiêu.
- Trong những trường hợp cụ thể đ̣i hỏi mọi người phải biết ứng biến và điều quan trọng hơn là hăy t́m cho được sơ đồ đi tới thành công riêng của ḿnh.

II. Một số cách ứng xử:
1. Thủ thuật “ném đá thăm đường”:
- Có bạn trai tâm sự: Đến dự đám cưới một người bạn, tôi đă gặp một người con gái mà tôi thầm mơ ước, tôi rất muốn làm quen với người con gái ấy nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào?
- Có lẽ trước tiên nên bắt đầu vào đề từ cùng một hứng thú. Chẳng hạn có thể từ một bức tranh, một bản nhạc, một ca khúc mới được mọi người yêu thích, hay một bộ phim mới, một quyển sách mới, một mốt quần áo mới… những cái đối phương biết rơ và có phản ứng tích cực. Hoặc có thể từ một điểm chung nào đó về học tập, việc làm… Bắt đầu từ những câu chuyện không quan trọng lắm để làm mất đi sự căng thẳng và ngăn cách giữa hai người và qua đó bạn có thể hiểu thêm về người bạn mà ta muốn gần gũi (những sở thích, thói quen, cá tính…) có một sơ đồ giao tiếp sau đây:

a. Giai đoạn trước khi giao tiếp:
- Xác định mục đích, làm quen đối tượng và gây ấn tượng tốt
- Đánh giá đối tượng, hoàn cảnh:
+ Sở thích,thói quen, cá tính.
+ Thời gian, không gian cuộc gặp.
+ Có hay không có người giới thiệu.
- Lựa chọn phương án ứng xử:
+ Tìm cớ làm quen cho hợp lý, tế nhị.
+ Ngôn ngữ, cử chỉ dễ cảm mến.
+ Văn phong gần gũi, không quá trịnh trọng nhưng cũng không suồng să.
+ Tính trước những tình huống bất ngờ có thể xảy ra để ứng xử nhanh.

b. Giai đoạn giao tiếp:
Nên:
- Phá bầu không khí xa lạ bằng việc hỏi han hoặc những câu nói đùa.
- T́m chủ đề chung, ít chạm đến quan điểm cá nhân.
- Nói ít về ḿnh. Chú ư quan sát cử chỉ, điệu bộ, nét mặt của đối phương.
- Giới hạn cuộc giao tiếp trong phạm vi vừa đủ, dừng đúng lúc.
- Nêu ra những câu hỏi thăm ḍ, chủ động gợi chuyện.
- Tự tin.

Không nên:
- Vội vă đi vào vấn đề chính.
- Đặt những câu hỏi liên quan nhiều đến cá nhân.
- Nói nhiều về ḿnh, dốc bầu tâm sự, nói thẳng về ḿnh khi đối phương đặt những câu hỏi thăm 
- Chuyện lan man, kéo dài cuộc giao tiếp.
- Khích bác hoặc công kích nói xấu một ai đó.
- Rụt rè, lảng tránh, ấp úng.

2. T́nh huống cần đối đáp mềm mỏng, ý nghĩa sâu xa:
Dân gian có câu:
“Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau”.
Đối với nhiều ư kiến phê b́nh, phản đối của đối phương, không nên đáp lại bằng những lời nói hằn học, nặng nề mà nhiều khi nên dùng lời nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng những ư nghĩa sâu xa.

3. Tình huống phải chuyển bại thành thắng:
Trong cuộc sống đời thườnng nhiều khi ta bị đẩy vào t́nh huống bất lợi, có nguy cơ thất bại, lúc đó đ̣i hỏi phải b́nh tĩnh, suy nghĩ ngay đến những hậu quả xấu nhất có thể xảy ra (chuẩn bị tâm thế sẵn sàng chấp nhận). T́m xem có cách ǵ để hạn chế mức thấp nhất những tác hại (ví dụ: điều ǵ đă đẩy ta vào t́nh thế bất lợi, có cách nào tạo được kế hoăn binh có vẻ ít liên quan, nhưng nếu được “địch thủ” sẵn sàng chấp nhận th́ chính điều có vẻ không liên quan đó có thể thay đổi t́nh thế…).

4. T́nh huống dùng hài hước:
“Khi bạn nổi cáu ta hãy đùa lại một câu” (Laphôngten).
Hài hước là một nhân tố cực kỳ quan trọng trong ngôn ngữ giao tiếp. Đó là “chiếc van an toàn” cho mọi cuộc xung đột, là ch́a khóa để mở “cánh cửa ḷng”. Lời đối đáp khôn ngoan, thông minh, dùng ngôn ngữ hài hước để phê phán thường mang lại hiệu quả lớn hơn nhiều. Bởi thế khi kể một câu chuyện cười hoặc một lời đối đáp có nội dung, cách nói hài hước thường làm cho không khí vui nhộn, điều tiết được t́nh cảm, nhắc khéo người khác mà không làm họ bực ḿnh. Tất nhiên cũng không nên lạm dụng nó.

Quy luật phổ biến của truyện hài hước là mở đầu dẫn dắt và h́nh thành làm cho người ta nghi vấn. Người kể nên có ngữ điệu b́nh thường, sau đó tăng thêm t́nh tiết nghi hoặc và giải quyết bất ngờ.

5. T́nh huống phải đi thẳng vào vấn đề khi cần thiết:
Trong cuộc sống có trường hợp không thể quanh co, bóng gió, tế nhị mà phải bày tỏ quan điểm, thái độ của ḿnh một cách thẳng thắn, kiên quyết. Lúc đó phải diễn đạt vào thẳng nội dung chính của vấn đề để biểu hiện ý chí và ḷng tin ở bản thân. Đối với những vấn đề then chốt không nên tỏ ra quá cân nhắc, đắn đo làm cho người nghe cảm thấy thiếu tin tưởng, do dự. Tất nhiên để nói bằng cách này cần phải suy nghĩ, cân nhắc thật kỹ càng.

6. T́nh huống nói ẩn ư bằng ngụ ngôn:
- Trong giao tiếp khi cảm thấy khó thuyết phục người khác bằng lư lẽ trực tiếp hoặc cảm thấy dễ bị phản ứng, không tiện nói thẳng ra, th́ người ta thường dùng phương pháp ẩn ư bằng ngụ ngôn. Tức là chọn những câu chuyện ngụ ngôn có nội dung ẩn ư bên trong phù hợp với mục đích khuyên răn, thuyết phục của ḿnh để kể cho đối phương nghe.
- Cái lợi của phương pháp này là người nghe phải suy nghĩ mới hiểu hết cái ẩn ư bên trong đó. Bản thân câu chuyện sẽ đưa ra những lời khuyên sâu sắc chứ không phải người kể chuyện, do đó không có lý do để nổi khùng, tự ái hoặc mặc cảm.
- Tuy nhiên để dùng phương pháp này có hiệu quả, người dùng phương pháp này phải am hiểu câu chuyện phù hợp với tŕnh độ người nghe, nếu người nghe không hiểu ǵ cả, sẽ không có tác dụng.

7. T́nh huống phản bác khéo những yêu cầu vô lư ở người khác:
- Cũng có lúc bạn gặp những người khăng khăng đưa ra cho bạn những đ̣i hỏi vô lư không thể thực hiện được. Trước những t́nh huống đó nhiều khi ta không thể bác bỏ thẳng thừng v́ chạm ḷng tự ái hoặc người không thỏa măn với ta rồi tiếp tục quấy rối nữa vá cách đó cũng chưa làm cho người tự nhận thấy được những đ̣i hỏi của họ là vô lư.
- Vậy ta sẽ xử lư thế nào trong trường hợp đó? Tốt nhất là hăy thừa nhận đă, sau đó khéo léo chỉ ra sự vô lý hoặc điều không thể thực hiện được. Cũng có thể cảnh tỉnh người đó bằng việc chỉ ra những điều bất lợi, sự nguy hiểm nếu người đó cứ giữ nguyên ư kiến, nhắm mắt hành động. Chú ý ngôn ngữ không nên gay gắt nhưng tỏ ra cương quyết.

8. T́nh huống thừa nhận trước để chuyển hướng sau:
- Nếu khi bạn không đồng ý với ý kiến của đối phương mà người đó lại là cấp trên, người lớn tuổi, cha mẹ… th́ bạn sẽ xử sự như thế nào? Việc thuyết phục để đối phương nghe theo ḿnh, có nghĩa là chấp nhận ư kiến của ḿnh cũng đ̣i hỏi phải có một nghệ thuật nhất định.
- Bạn chớ phản đối và phê phán các ư kiến của đối phương. Bạn hăy tiếp thu ư kiến của họ, biểu thị thái độ đồng cảm ở mức độ nào đó để có thể làm giảm được sự cứng nhắc của đối phương, khiến họ bằng ḷng nghe ư kiến của bạn. Song phải nắm vững nguyên tắc không được tỏ thái độ của ḿnh ngang bằng với đối phương để tiếp sau đó dùng lời mà chuyển hướng, thay đổi cách nh́n nhận của đối phương, làm họ bằng ḷng tiếp thu ư kiến của bạn.

9. Tình huống cần bạn đồng minh:
- Khi tranh luận trước nhiều người cần thể hiện quan điểm, bạn nên chú ư đầy đủ đến thái độ của những người xung quanh, cần động viên được nhiều người nghe và ủng hộ quan điểm của ḿnh. Nếu người nghe ủng hộ ta, đồng t́nh với quan điểm của ta đang tŕnh bày, sẽ tạo thành một sức mạnh to lớn, một sức ép tinh thần làm đối phương không phản kích lại được.
- Chẳng hạn khi đang xếp hàng có người chen ngang, bạn lợi dụng thái độ của số đông mọi người xung quanh để gạt người đó ra khỏi hàng là hợp lư nhất.

10. Tình huống không nhượng bộ khi mình có lý trong tranh luận:
- Trong quan hệ giữa người với người, tranh luận là một điều hết sức b́nh thường và không thể tránh được. Không có tranh luận, điều phải trái không được phân định. Không thể coi tranh luận là một thói xấu mà hạn chế nó.
- Song tranh luận có thể dẫn đến sự không thoải mái hoặc đôi khi xung đột. Tranh luận có phương pháp sẽ đem lại kết quả tốt là điều chúng ta cần chú ý học hỏi.
- Một là, khi tranh luận nên có thái độ thật công bằng, đừng làm tổn thương đến ḷng tự ái của người kia. Sự phê phán, b́nh phẩm người khác không thể quá một giới hạn nhất định, nếu không có thể làm tăng thêm mâu thuẫn vốn có.
- Hai là, giọng nói phải mền mỏng, thật ḷng. Trong tranh luận phải tỏ ra tôn trọng nhau, làm sao cho người cùng tranh luận tin rằng tranh luận thật là có ích. Trong tranh luận nhiều khi người thắng không hẳn đă là nhiều lư lẽ biết hùng biện, mà có thể là người có thái độ đúng mực và chân thực nhất.
- Ba là, tranh luận phải có mục đích rơ ràng. Tranh luận nên xoay quanh những điều cần giải quyết.

11. Tình huống cần thuyết phục bằng hành động:
“Mọi lư thuyết đều màu xám
C̣n cây đời măi măi xanh tươi”
- Trong giao tiếp, khi cảm thấy khó thuyết phục người khác nghe ư kiến của ḿnh bằng lời nói, bạn có thể dùng hành động để thuyết phục. Thuyết phục bằng hành động thường hiệu quả lớn nhất. Thông qua việc làm, hành động cụ thể, ta có thể làm cho đối phương thay đổi cách nghĩ, t́nh cảm, thái độ, chấp nhận ý kiến của ta.
- Bạn là một cán bộ phong trào thanh niên. Bạn muốn tổ chức các hoạt động văn hóa thể dục thể thao thanh niên nhưng các cấp lănh đạo ở địa phương chưa tin tưởng vào khả năng của bạn, chưa tạo điều kiện mọi mặt để bạn làm việc. Bạn đừng nản chí và cũng đừng dùng lời nói để thuyết phục. Hăy cố gắng tạo ra một vài việc làm cụ thể có hiệu quả. Từ sự thành công đă đạt được, tận dụng thời điểm gây hưng phấn cao rồi đưa ra những kiến giải hợp lý với các cấp lănh đạo.
- Như vậy, mục đích và kết quả hoạt động đạt được và mối quan hệ ảnh hưởng của bạn phát triển tốt hơn.
- Khi vận dụng phương pháp này bạn cần lưu ý:
- Mục đích hoạt động phải rơ ràng, không vụ lợi.
- Có kế hoạch hành động chi tiết, tính đến các điều kiện cần và đủ đảm bảo cho sự thành công, bước đầu tiên tránh thất bại.
- Tạo dư luận ủng hộ để gây sức ép hoặc quy tụ sức mạnh.
- Làm thử để chứng minh, rút kinh nghiệm.
- Tạo quan hệ gần gũi tin cẩn.
Nếu ở vào t́nh huống các bậc “hụ huynh” của người yêu bạn c̣n chưa tin tưởng và chấp nhận cho bạn yêu con của họ, th́ bạn cũng có thể dùng phương pháp này để đạt mục đích.

III. Những điều nên tránh trong giao tiếp ứng xử:
1. Nói nửa chừng rồi dừng lại hoặc cướp lời người đang nói, làm nhiễu thứ tự hoặc luồng suy nghĩ của người đó.
2. Không nói rơ và giải thích đầy đủ làm người nghe cảm thấy đột ngột, khó hiểu đề tài nói chuyện của bạn. Không nên đưa những trọng tâm, những khái quát làm người tiếp chuyện khó theo dơi mạch chuyện.
3. Nói sai đề tài, không quan tâm đến điều ḿnh nói.
4. Nói thao thao bất tuyệt, không ngừng nêu các câu hỏi làm người tiếp chuyện có cảm giác ḿnh yêu cầu hơi nhiều quá.
5. Không trả lời thẳng vào câu hỏi mà người khác nêu ra, quanh co, dài ḍng, gây nên cảm giác không trung thực cho người hỏi.
6. Tự cho rằng mọi điều ḿnh đều biết cả.
7. Làm ra vẻ hiểu biết sâu rộng.
8. Phát triển câu chuyện không tập trung vào chủ đề chính làm cho người tiếp chuyện cảm thấy nhàm chán.
9. Ngắt bỏ hứng thú nói chuyện của người khác để ép người đó phải chuyển sang nói về đề tài mà bạn thích.
10. Th́ thầm với một vài người trong đám đông.
11. Dùng ngôn ngữ quá bóng bảy.
12. Chêm những câu tiếng nước ngoài trong câu nói của ḿnh một cách tùy tiện.
13. Đột ngột cao giọng.
14. Dùng những lời quá suồng să với mức độ quan hệ.
15. Dùng những từ đệm không cần thiết.
16. Nói với giọng khích bác, chạm vào lòng tự ái của người khác.

Sưu Tầm